Mình hiểu cảm giác đó lắm. Vì mình từng ngồi đúng chỗ đó - gõ vài chữ, xóa, rồi gõ lại, rồi xóa tiếp...
Mình muốn thử
Bên dưới mặt nước phẳng lặng luôn có thứ đang trôi...Bạn từng viết. Từng đăng. Có khi còn được vài người nhắn "bài này chạm ghê".
Rồi bạn ngồi xuống viết bài tiếp theo... và không tài nào lặp lại được cái đó nữa.
Lâu dần, bạn bắt đầu nghĩ: chắc tại đời mình phẳng lì quá. Đào kiểu gì cũng chẳng có mẩu chuyện nào ra hồn.
Mình hiểu vì sao bạn nghĩ vậy.
Tụi mình lớn lên với một ý nghĩ: muốn viết hay thì phải có chuyện to tát. Phải có biến cố, có drama, có một đời sống thật kịch tính.
Nên mỗi lần nhìn lại một ngày của mình - đi làm, ăn, ngủ, lướt điện thoại - bạn thấy chẳng có gì đáng viết.
Nhưng đây là chỗ mình nhận ra mình đã nhầm.
Tưởng là mình thiếu chuyện để kể. Hoá ra mình thừa chuyện - chỉ là chưa biết nhìn xuống đúng tầng.
Vì cảm xúc bật ra đầu tiên luôn chỉ là lớp vỏ. Một tảng quặng thô, xù xì, nhìn qua chẳng có gì.
Nhưng bên dưới mỗi tảng quặng đó đều có "vàng".
Chuyện của bạn chưa bao giờ tầm thường.
Bạn chỉ chưa biết chỗ để "đào" thôi.
Câu chuyện của bạn không nằm ở chỗ bạn nghĩ là không có. Nó ở chỗ là đang nằm im lìm bên dưới - chờ được "đào" lên.
Đây không phải một khóa học viết văn. Không có công thức copy - paste, không chạy theo trend, và tuyệt đối không dạy bạn cách viết cho "hay".
Vì "hay" là một khái niệm mơ hồ. Còn "thật" thì chỉ có một.
Đây là nơi mình cùng bạn ngồi xuống... và "đào".
Cùng một khoảnh khắc, mình sẽ "đào" xuyên qua ba tầng:
Là bề mặt. Những cảm xúc đầu tiên bật ra khi bạn gặp một sự việc. Đa số mọi người dừng lại ở đây - và đó là lý do bài viết của họ thường bị đánh giá là "phổ thông", hay "ai cũng viết được".
Là bản chất. Nơi bạn ngừng kể về "chuyện gì đã xảy ra" để đối diện với "mình thực sự cảm thấy gì". Đây là tầng khó nhất, vì nó đòi hỏi sự can đảm để nhìn vào những góc tối, những nỗi sợ mình đã chôn giấu bấy lâu. Nhưng nếu không bước qua tầng này, bạn sẽ không bao giờ tìm thấy "vàng".
Là sự thật phổ quát. Khi nỗi đau riêng tư được chuyển hóa thành một nhận thức mà bất kỳ ai, ở bất kỳ đâu, cũng có thể gật đầu thừa nhận. Đây là lý do một bài viết trở nên "chạm" - không phải vì nó hay, mà vì nó nói đúng sự thật.
"Vàng" nằm ở tầng 3. Nhưng năng lực nằm ở tầng 2.
Hầu hết mọi người hụt hơi ở tầng 2 vì sợ nhìn thấy chính mình. Nếu bạn dám "đào" tiếp... thứ quý giá nhất luôn nằm ở nơi sâu nhất.
Cùng một ký ức đó thôi. Một câu trôi tuột. Một câu khiến người ta khựng lại.
Khác nhau không nằm ở chuyện. Nằm ở chỗ mình chịu "đào sâu" tới đâu.


Bài rất dài, mà vẫn có người đọc tới chữ cuối. Có người chỉ đọc câu hook đã react ngay.


Người ta không khen bài hay. Người ta nói "đồng cảm với em", "chị cũng có trong đấy." Đó mới là thứ mình muốn bạn viết được.
Sẽ ra sao nếu một ngày...
Bạn ngồi xuống. Mở một khoảnh khắc bình thường của ngày hôm nay ra. Áp dụng những bộ lọc trong Bộ Kit để bóc tách và "đào sâu" vào nó.
Chầm chậm thôi, để những sự thật ẩn giấu bắt đầu lộ diện.
Và lần này, bạn viết được một bài viết gì đó.
Không phải vì bạn đột nhiên trở thành một cây viết chuyên nghiệp, mà vì bạn không còn cảm thấy phải "gồng" mình để viết cho hay, cho đúng, hay cho vừa lòng ai đó.
Bạn viết vì bạn biết chính xác mình đang nói về điều gì. Không khựng lại, không xóa đi gõ lại trong vô vọng. Chỉ đơn giản là đặt sự thật lên mặt giấy.
Bạn đăng bài.
Có thể không có hàng ngàn lượt like. Nhưng sẽ có một người lạ nhắn tin cho bạn: "Đọc mà thấy đúng mình luôn á."
Và khoảnh khắc đó, bạn đọc lại bài mình viết... rồi khẽ gật đầu. Đây đúng là mình. Không tô vẽ, không diễn.
Cảm giác đó - không cần viral mới có. Chỉ cần một bài viết thật, bạn sẽ thấy mình được giải thoát khỏi cái bẫy của sự hoàn hảo.
Để bạn không phải ngồi mò một mình như mình hồi đó.
Sổ tay tài liệu dắt tay bạn qua đúng ba bước: khoanh vùng mỏ "vàng", "đào" ba tầng bằng 5 câu hỏi, rồi đúc thành con chữ. Có sẵn 3 khung dựng bài và 5 mẫu hook. Kèm ví dụ thật, từ tầng 1 tới tầng 3.
AI không viết thay bạn. AI là cái máy giúp bạn "đào sâu" hơn, nhanh hơn. Có sẵn bộ prompt dùng xuyên suốt workbook.
Chỗ để bạn ghi lại cảm xúc mỗi ngày, trước khi nó kịp trôi mất. Dùng đủ một tuần, bạn đã có sẵn vài ba tảng quặng nằm đó - chờ bạn "đào vàng" để ra được một bài viết gì đó.
Tự chấm trước khi bấm nút đăng. Hết cảnh thấy thiếu thiếu mà không biết thiếu chỗ nào.
Group riêng cho người có Bộ Kit. Đăng bài đang viết, mình và mọi người đọc cùng, góp ý cùng. Không ai "đào" một mình ở đây.
Cộng lại, bộ này đáng giá hơn 2.332.000đ.
Nhưng bạn không cần bỏ ra số tiền đó.
Một con số nhỏ - đổi lấy cách "đào" bạn dùng được cả đời.
Làm đủ ba bước rồi mà đọc lại vẫn thấy viết ra một bài viết không phải mình?
Nhắn mình. Trong 7 ngày.
Mình ngồi xuống "đào lại" cùng bạn. Một buổi call, ba mươi phút, chỉ hai đứa mình.
Không phải vì mình buộc phải làm vậy. Mà vì mình biết rõ cái cảm giác bỏ tiền ra rồi vẫn mắc kẹt nó đau như thế nào.
Điều kiện: đã điền đủ workbook ba bước (chụp màn hình gửi kèm), nhắn trong 7 ngày kể từ khi mua.
97k - một con số nhỏ, nhỏ hơn nhiều so với những tháng ngày bạn ngồi loay hoay không viết nổi. Mình biết bạn không tiếc số tiền đó - bạn tiếc cái niềm tin phải bỏ ra thêm lần nữa. Nên mới có cam kết bảy ngày ở trên.

Ghostwriter & Brand Keeper cho Online Biz Owner. Người giúp các Creators & Top 1% Online Biz Owners xây kênh cá nhân bằng đòn bẩy AI mà không đánh mất bản sắc cá nhân.
Co-founder Utopia for Realists - không gian với triết lý là nơi "thiên đường" dành cho những người thực tế bất đắc dĩ.
Cử nhân ngành Multimedia Communications, ĐH FPT.
Gần 7 năm kinh nghiệm trong sáng tạo nội dung và truyền thông (2019 đến nay) với đa dạng vị trí.
Ứng dụng AI vào sáng tạo nội dung và xây thương hiệu cá nhân trên Instagram, Facebook - tạo ra những bài viral từ chục ngàn đến hàng trăm ngàn view mà vẫn giữ được bản sắc riêng.
Không phải để chèo kéo bán hàng. Mà là một lời tâm sự thật lòng, từ một người đã từng đứng đúng chỗ bạn đang đứng.
Người từng dành hàng tháng trời cố viết cho "hay", cố bắt chước những bài thành công của người khác, cố gồng mình để trông giống một "creator" chuyên nghiệp trong mắt mọi người.
Mình đoán bạn cũng đang mệt với những lời khuyên kiểu:
"Hãy tìm ngách của bạn đi!"
"Hãy viết những điều truyền cảm hứng!"
"Hãy học viết hook thật thu hút để viral!"
Rồi bạn ngồi đó, nhìn vào trang giấy trắng, và tự hỏi: "Nhưng mình có cái gì để viết đâu?"
Mình hiểu cảm giác đó. Vì mình đã ở đó rất lâu.
Kết quả của những ngày tháng cố gắng đó là gì? Những bài trông thì mượt mà, mà đọc lại thì rỗng tuếch. Những lượt like có thật - nhưng cảm giác trống rỗng trong lòng cũng thật.
Mình mất một thời gian dài để nhận ra một sự thật phũ phàng: bạn không thể viết "hay" nếu không dám viết "thật". Và bạn không thể viết "thật" nếu không dám đối diện với những mớ hỗn độn, những góc tối, những nỗi sợ trong chính mình.
Mình đã tự mày mò, tự vấp ngã, tự "đào bới" trong vô vọng - cho đến khi tìm ra một cách thực sự hoạt động. Một phương pháp không dạy bạn "tô vẽ" cuộc đời, mà dạy bạn cách "đào" ra sự thật.
Và bộ Kit này chính là tất cả những lần thử và sai, những bản nháp bị vứt bỏ, cả những lần mình muốn buông xuôi vì thấy mình quá tầm thường.
Bạn không cần mất nhiều tháng, nhiều năm loay hoay như mình. Bạn chỉ cần một lộ trình đúng, một chiếc xẻng chuẩn để bắt đầu "đào".
97k - một con số nhỏ. Nó không mua cho bạn tài năng viết lách. Nó là tấm vé để bạn ngừng "trình diễn" trên mạng xã hội, và bắt đầu hành trình tìm lại chính mình qua từng con chữ.
Bạn chọn tiếp tục viết những bài "ai cũng viết được" - để an toàn trong sự mờ nhạt... hay chọn một lần can đảm "đào sâu", để viết những bài chỉ mình bạn mới viết được?
Lựa chọn này, mình để bạn tự quyết. Vì mình tin bạn đã biết điều gì hợp với mình nhất rồi mà.
Yêu thương bạn thật nhiều,
Doryn Nguyen 💖🧿🐈⬛